Thầy giáo tôi.

Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có những thầy cô giáo mà đi suốt cả cuộc đời có lẽ ta không bao giờ tìm thấy những người như họ. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong suốt cuộc đời tôi sẽ không thể nào quên được Thầy.

                Thầy làm công tác chủ nhiệm lớp. Ngay từ những tiết học đầu tiên Thầy. đã cho tôi một quan niệm hoàn toàn khác về môn Tiếng Việt nhất là viết văn. Môn Tiếng Việt đối với tôi từ trước cho đến nay là một môn cực kì khó nuốt nhưng mỗi lời Thầy. giảng giải khiến tôi như được bước vào một thế giới khác một thế giới mà tôi có thể thỏa sức tưởng tượng và cho tôi biết thêm về tình yêu thương về tình cảm về mọi mặt trong xã hội. Thầy không hắt hủi hay chê bai những đứa học kém mà thậm chí Thầy còn luôn quan tâm chỉ bảo một cách tận tình.

Trước đây sinh hoạt có lẽ là giờ mà bọn tôi sợ nhất nhưng kể từ khi có Thầy thì nó không còn đáng sợ như vậy nữa, nó là giờ mà chúng tôi lại tiếp tục được giao lưu bên cạnh đó thì Thầy cũng khuyên những bạn còn học kém phải phấn đấu hơn. Nhiều lúc tôi đã từng nghĩ nếu như suốt đời học sinh của tôi được học văn Thầy được Thầy làm chủ nhiệm thì hay đến mấy và có lẽ đó cũng là hy vọng của tất cả đám học trò chúng tôi. Có lẽ điều làm tôi không thể nào quên được ở Thầy còn là một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi. Điều này đối với tôi như một tiếng sét ngang tai bởi vì tôi đã hứa với ba mẹ là lần này điểm thi sẽ trên trung bình. Không thể để cho bố mẹ biết điều này được và trong đầu của một đưa trẻ no nót như tôi nảy lên một suy nghĩ sai trái.


Chẳng mấy chốc kì thi cuối kì đã gần tới tôi đang không biết xoay xở thế nào thì chiều hôm đó Thầy đến với một số tài liệu trên tay và Thầy nói sẽ kèm tôi học. Kì thi cuối kì đã tới và một tuần sau thông báo điểm, tôi đã thực sự rất bất ngờ và không tin nổi vào mắt mình là một điểm chín đỏ chói. Tôi cảm ơn Thầy rất nhiều và từ đó trở đi tôi môn văn trở thành một môn mà tôi rất thích. Cô chính là người mẹ thứ hai của tôi và nếu không nói quá thì cô chính là người mang đến cho tôi một cuộc sống mới hoàn toàn khác. Thầy không phải là người sang trọng hay quý phái gì mà Thầy rất gần giũ, giản dị như chính những đứa học sinh mà cô đang dậy vậy và chính điều đó đã khiến cho những đứa học sinh nghèo như chúng tôi cảm thấy yêu thương Thầy đến kì lạ. Thầy cũng có một cuộc sống không mấy khấm khá gì khi con phải nuôi một người em đang học đại học nhưng mỗi khi chúng tôi nghỉ phép Thầy luôn đến thăm động viên an ủi và luôn đem theo khi là hộp bánh khi là hộp sữa. Thầy giáo tôi là như thế đấy chân thành và mộc mạc đến lạ thường.

Những bài học lời dăn dạy của thầy tôi sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh thầy và những lời nói ân cần thầy chỉ bảo chúng tôi sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí tôi.